Nguyễn Phú Trọng » Bạn đọc » Lịch sử chưa bao giờ gọi tên người thua cho đến khi U23 Việt Nam xuất hiện

(Bạn đọc) - Ngày 28.1.2018 là ngày chủ nhật đặc biệt ý nghĩa: ngày những người hùng U23 của chúng ta trở về… Đất mẹ dang rộng vòng tay ấm áp chào đón những đứa con “đi xa” trở về, đất nước vui như thể ngày giải phóng. Chỉ có trải qua gần 3 giờ của trận đấu, thả mình cùng những cung bậc cảm xúc của nó mới hiểu vì sao lịch sử chưa bao giờ gọi tên người thua cho đến khi U23 Việt Nam xuất hiện.

Có những khoảnh khắc tôi nhìn thấy khoảnh khắc Duy Mạnh bị đối thủ đá trúng mặt, cú sút mạnh đến choáng váng, máu chảy nhòe nhoẹt. Nhưng dường như em chẳng bận tâm điều đó, vẫn tiếp tục tiến lên, dũng mạnh và gan dạ đến cùng. Tôi thấy Tiến Dũng đổ máu mồm, màu đỏ thẫm rơi xuống nền tuyết trắng. Em vẫn cố ngậm lấy, giả vờ như không biết để không phải rời sân. Trọng tài phát hiện và ép phải ra sân để được chăm sóc em mới miễn cưỡng nhăn nhó chạy ra. Chưa đầy một phút sau, hậu vệ của chúng ta đã xuất hiện lại ở trước cầu môn và lại đưa thân đón một cú sút trái phá khác vào mặt.

Tôi nhìn thấy khoảnh khắc Đức Huy thi đấu trọn vẹn tất cả thời gian của hiệp chính hiệp phụ, kiệt sức đến hai chân chuột rút không thể đi được nữa phải cáng ra ngoài. Lát sau, khi đỡ hơn một chút, em lại vào sân chạy miệt mài và còn hăng hơn lúc trước. Tôi không hiểu, làm gì có động lực nào khiến người ta quên đi nỗi đau của bản thân mình mà xông pha mù quáng như thế, ngoại trừ niềm tin chiến thắng và lòng tự hào dân tộc.

Tôi nhìn thấy khoảnh khắc các cầu thủ cặm cụi đào tuyết trên sân, nâng niu quả sút phạt duy nhất mà mình có tính đến thời điểm đó. Lúc ấy sống mũi tôi cay nồng, đội tuyển Việt Nam của chúng ta chưa bao giờ ở vào khoảnh khắc khó khăn kiệt cùng đến như vậy. Lịch sử bóng đá Việt Nam chưa bao giờ ghi nhận hình ảnh nào đặc tả sự quyết tâm và đồng lòng đến như thế.

Tôi nhìn thấy khoảnh khắc các cầu thủ cặm cụi đào tuyết trên sân, nâng niu quả sút phạt. Lúc ấy sống mũi tôi cay nồng, đội tuyển của chúng ta chưa bao giờ ở vào khoảnh khắc khó khăn kiệt cùng đến như vậy. Lịch sử bóng đá Việt Nam chưa bao giờ ghi nhận hình ảnh nào đặc tả sự quyết tâm và đồng lòng đến như thế.

Tôi nhìn thấy khoảnh khắc Xuân Trường sau khi sút xong loạt đá luân lưu, liền ngay lập tức đôn đáo chạy đi lấy áo khoác vì lo cho những người đồng đội của mình bị lạnh khi đứng giữa trời âm độ c. Ngay lúc đó, cảm giác họ không phải một đội bóng mỗi người một quê hương mà họ đích thị là những người anh em máu mủ ruột già, sinh ra từ một ngôi nhà mang tên ĐẤT NƯỚC. Chỉ có anh em ruột thịt mới lo lắng cho nhau như vậy, chưa ở đâu và chưa có một đội tuyển nào trên thế giới xuất hiện cảnh tượng đó. Tôi tự hỏi, có phải chính vì sự đoàn kết như một mà U23 Việt Nam đã cùng sát cánh bên nhau viết lên câu chuyện cổ tích của mình.

Tôi nhìn thấy khoảnh khắc các cầu thủ cặm cụi đào tuyết trên sân, nâng niu quả sút phạt duy nhất mà mình có tính đến thời điểm đó. Lúc ấy sống mũi tôi cay nồng, đội tuyển Việt Nam của chúng ta chưa bao giờ ở vào khoảnh khắc khó khăn kiệt cùng đến như vậy. Lịch sử bóng đá Việt Nam chưa bao giờ ghi nhận hình ảnh nào đặc tả sự quyết tâm và đồng lòng đến như thế. Và tiếp sau đó là hình ảnh có lẽ xứng đáng nhất để đại diện cho U23 Việt Nam ở giải đấu lần này: Một cú sút cầu vồng xé lưới, hàng triệu tiếng hô “Việt Nam”nức nở vang trời, mười một cái bóng áo dỏ ôm xiết lấy nhau giữa khoảng sân trắng xóa. Cờ đỏ sao vàng chưa bao giờ nổi bật và đẹp đến thế.

Tôi nhìn thấy khoảnh khắc sau khi các cầu thủ đi một vòng quanh sân vận động, cúi rạp người cảm ơn người hâm mộ nước nhà và đi vào trong, thì còn duy nhất một cầu thủ nán lại. Duy Mạnh, cầm lá cờ Tổ quốc, trèo lên núi tuyết cao nhất ở góc sân vận động, cắm lá cờ trên đó và kính cẩn cúi gập người lùi xuống vài bước. Nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới trên SVĐ Thường Châu, những người mạnh mẽ nhất cũng không cầm được nước mắt. Vâng, tôi đã bật khóc, khóc vì quá tự hào về các em, một lứa cầu thủ mang đầy đủ sự kiêu hãnh và lòng tự hào dân tộc đến tất cả mọi nơi các em đặt chân tới. Cảm ơn cha mẹ, thầy cô các em đã dạy dỗ những anh hùng của chúng ta đủ đầy cả tài năng và đức độ.

Sau trận chiến lớn này, các em đồng loạt gửi lời cảm ơn và xin lỗi vì đã không thể mang cúp vàng về. Nhưng chúng tôi đã trả lời các em rằng: Nếu các em chiến đấu để mang cúp về tặng người hâm mộ, thì người hâm mộ chúng tôi không cần cúp nữa, chúng tôi cần các em thôi! Các em chính là phần thưởng, là món quà quý báu nhất của đất nước này rồi!. Chúng tôi ăn mừng không chỉ vì các em đã đạt được huy chương, mà vì các em đã cho chúng tôi thấy một Việt Nam anh dũng và bất khuất thế nào!

Chưa bao giờ tôi thấy đất nước tôi hạnh phúc và tự hào đến thế!

T.H 

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên: